Sách nói - Audio book chia sẻ miễn phí



Nhập Email nhận Sách Nói mới !

Showing posts with label Văn học - Kiếm hiệp. Show all posts
Showing posts with label Văn học - Kiếm hiệp. Show all posts

[Audio Book] Con Ngựa Già Của Chúa Trịnh - Phùng Cung (PDF+MP4)




Phương-Lộ là một làng nhỏ hẻo lánh, nằm lọt trong một thung lũng phía Nam chân núi Tản, cách chợ Đan-Lâm chừng bẩy dậm. Từ Đan-Lâm vào Phương-Lộ, trên con đường đất mòn, ngoằn ngoèo men theo dòng suối phải qua một chiếc cầu bằng đá vắt ngang suối, bên cạnh một ngôi đền nhỏ. Trong làng có lão già họ Nông, hai đời chuyên nghề buôn ngựa. Ông cụ sinh ra lão ngày trước là mã phu của triều Trần; khi mãn lính, trở về làng làm nghề buôn ngựạ Năm mười bốn tuổi, lão đã theo cha ra chợ Đan-Lâm học nghề. Lớn lên, lão đã nổi tiếng khắp vùng về môn xem tướng ngựa.

Lão Nông có con ngựa trắng, mình kim, lông trắng như bông, lại lấp lánh như có nạm kim cương, nên lão đặt tên nó là Kim-Bông. Lão thường khoe con ngựa này lão tìm mua được từ lúc nó chưa phát nha ở tận miền Nước-Hao. Lão đã từng đi nhiều nơi mà chưa thấy có con nào tướng phách toàn-mỹ như nó; có sức vượt hàng nghìn dặm với cái thể "cao đầu phóng vĩ" của nòi ngựa chiến.

Từ khi con Kim-bông bắc yên, ngày ngày lão cưỡi nó đi các nơi để buôn ngựa. Hàng năm những cuộc đua ngựa miền này, không cuộc đua nào vắng lão. Không cuộc đua nào con Kim-Bông không đoạt giải nhất. Từ đó tiếng con ngựa hay, mỗi ngày được truyền rộng ra khắp nơi và lọt đến tai chúa Trịnh.
Thuở ấy chúa Trịnh đang cần tuyển mộ một đoàn kỵ binh để bình định đất nước, nên liền ủy một viên quan hầu cận, tìm đến tận nơi hỏi mua.

Lão nông tuy luyến tiếc con Kim-Bông, nhưng nghĩ đến cái tài của nó lão sẵn sàng trao lại cho viên quan mà rằng :"Con ngựa của bần dân thuộc loại quý mã, là vật, nhưng nó hiểu tiếng ngưồ. Bấy lâu nay nó sống với bần dân ở nơi sơn lâm hẻo lánh này, ăn cỏ núi, uống nước suối, tài nó có mà không được dùng, thật lòng bần dân cũng tiếc cho đời nó lắm ! Nay chúa công lại cho vời nó về chốn triều đình để dùng nó xông pha chiến trận, bần dân cũng được hả dạ vì đã làm vừa ý con quý mã và cũng bõ công nuôi nấng tập luyện". Lão Nông miệng nói tay trao cương cho viên quan. Con Kim-Bông cũng dỏng hai tai gật gật cái đầu như biết mình sắp được từ giã cảnh sơn lâm hiu quạnh, để về vùng vẫy chốn kinh thành.

Nguồn : Internet
Tác giả : Phùng Cung
Kiểu tập tin : PDF,MP4
Độ lớn tập tin : 50MB

Danh sách Link download (password nếu có: thuvienso.info):

[ BOOK-PDF ] http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=18693

[ AUDIO-MP4 ]  http://www.mediafire.com/?lfkj1xtdf6zopv4

Link miễn phí Rapidshare có thể không đủ bộ tài liệu như giới thiệu!
https://www.rapidshare.com/files/2133391171/15904_thuvienso.info.rar
https://www.rapidshare.com/files/565890489/15953_thuvienso.info.rar
https://www.rapidshare.com/files/970531410/15954_thuvienso.info.rar
https://www.rapidshare.com/files/3105719127/19531_thuvienso.info.mp4
https://www.rapidshare.com/files/4093891518/19642_thuvienso.info.pdf
https://www.rapidshare.com/files/1190599887/19642_thuvienso.info.zip

Nguồn: khosachnoi.net

comments

[Audio Book] Quỳ - Chu Sa Lan | Người đọc: Nam Phong, Phượng Dung



Kiên uể oải leo lên cầu thang. Hai chân của anh, sau bốn giờ cày mút chỉ cà tha trong nhà hàng Tàu, hầu như không còn sức để lết lên tầng lầu 3 của chung cư. Cuộc sống của một người dân tị nạn như anh thật bận rộn và vất vả. Vừa đi học vừa đi làm, cái nào cũng mệt, cũng cực, khiến cho anh nhiều khi muốn bỏ học để đi làm cu li cho khỏe. Tuy nhiên anh biết làm cu li với lương hai đồng ba một giờ cũng không khoẻ, nhất là rửa chén cho nhà hàng.

Lết lên tới bực thang cuối cùng, anh dừng lại để nghỉ mệt xong đi dài dài theo hành lang. Đây là khu chung cư rẻ tiền do đó rất hổn tạp. Mỹ trắng, Mỹ đen, Mễ, Việt, Miên, Lào, Đại Hàn và một vài sắc dân khác sống chung đụng với nhau trong một chung cư tồi tàn và dơ dáy. Dừng lại nơi căn phòng mang số 136 anh mở cửa rồi lặng lẽ bước vào sau khi đóng ập lại cũng như cẩn thận gài chốt an toàn. Số 136 cộng lại thành bù. Nhiều người chê căn phòng mang số bù này nên không chịu mướn. Cả đám dân Á châu cũng tin dị đoan do đó căn phòng bị bỏ trống. Vì thế khi anh hỏi mướn thì thằng chủ người Nhật mừng hết lớn. Nó cho anh ở không lấy tiền tháng đầu, ngoài ra còn bớt 20 đồng mỗi tháng. Không tin dị đoan lại được bớt tiền nên anh vui vẻ dọn vào ngay tức khắc vì sợ có người khác xí chỗ trước.

Căn phòng nhỏ nhưng ngăn nắp và sạch sẽ. Thật ra anh không có nhiều đồ đạc để bày biện. Chiếc giường một người ngủ nơi góc. Nhà bếp hẹp chỉ đủ chỗ cho một cái bàn hai người ngồi và tủ lạnh nhỏ trong góc. Bếp sạch trơn vì anh ăn ở trường và nhà hàng nhiều hơn ăn ở nhà, mà ăn ở nhà cũng chỉ nấu nước pha cà phê hay nấu mì gói. Máy truyền hình trắng đen nằm đối điện với giường ngủ. Nó là món quà của người bảo trợ cho khi anh dọn ra riêng để đi học. Quẳng đôi giày ba ta vào gầm giường anh buông mình xuống tấm nệm cũ kỹ bốc mùi hăng hăng. Anh không nhớ bao lâu rồi mình chưa thay tấm trải giường và giặt cái mền cũ mua ở Goodwill.
- Có lẽ hơn một năm rồi...

Kiên lẩm bẩm trong lúc đưa chiếc mền lên mũi ngửi. Nhăn nhăn mặt vì cái mùi là lạ nhưng anh lắc đầu nhắm mắt lại lẩm bẩm nói với mình. Bây giờ không phải là lúc nghĩ tới chuyện giặt mùng mền. Chuyện đó thủng thẳng làm cũng được. Mình đã không giặt một năm rồi thời thêm năm ba tuần lễ hay nửa năm nữa cũng đâu có hôi hám gì. Ngày xưa ở trong lính, mình đắp cái mền từ lúc mới lãnh cho tới khi rách hỏng có giặt giũ, thời bây giờ một năm chưa giặt có chết ai đâu. Ngày xưa... Hai tiếng nghe như xa thật xa, cũ thật cũ... Năm phút sau anh đã thở đều đều. Đột nhiên chuông điện thoại réo lên khiến cho anh giật mình mở mắt. Hơi cựa mình anh lẩm bẩm.

Nguồn : Internet
Tác giả : Chu Sa Lan
Kiểu tập tin : MP3
Độ lớn tập tin : 120MB

DOWNLOAD
Pass Unlock: thuvienso.info

comments

[Audio Book] Ô Cửa Sổ Màu Tím - Võ Thu Hương | Đọc: Xuân Khoa



Khi cánh cửa phòng phụ sản lạnh tê khép lại, tôi còn kịp nhìn thấy đôi mắt trĩu nặng của Giang nhìn theo mình. Nước mắt lã chã rơi, tôi nằm lên chiếc giường đơn rải ra trắng toát vì giặt tẩy nhiều lần. Bà bác sĩ già đẩy gọng kính lên, giọng ấm áp: “Lần đầu hả?”.  “Dạ, thứ hai”. “Vậy có gì phải khóc?”. Giọng bà vẫn ấm nhưng không thể khiến tôi bớt đau hơn.

Có gì phải khóc? Lần thứ nhất, khi cái thai sang tháng thứ năm, vợ chồng tôi bắt đầu nghĩ tới những cái tên để đặt cho con. Thai đôi, đứa trai, đứa gái. Tôi nghĩ tên cho con trai, còn anh đặt tên cho con gái. Anh đi đâu cũng khoe thành tích của vợ. Anh thường mua những bó hoa thạch thảo tôi thích về cắm trên bậu cửa sổ. Nhìn xa xa, ô cửa sổ màu trắng nổi bật những đóa thạch thảo tím biếc dịu dàng khiến cảm giác bình yên tràn đầy khi về đến căn nhà.

Nhưng cảm giác bình yên ấy chẳng còn khi hai đứa con lặng lẽ rủ nhau rời bỏ chúng tôi. Tôi đã ngất lịm đi khi bác sĩ dùng thủ thuật để lấy hai đứa con ra khỏi cơ thể. Khi hai đứa con bị lấy ra thì sự sống của tôi dường như cũng bị lấy ra, chỉ chừa lại chút ít hơi thở tàn cho tôi còn thoi thóp như cá mắc cạn trên nền đất khô cằn bỏng nắng. Sự đau đớn không thể lấp nổi cảm giác trống rỗng. Sự trống rỗng càng khiến tôi sợ hãi khi cứ đến chiều là những cơn mưa đầu mùa ập tới, cái lạnh lẽo ùa tới, trống rỗng càng bủa vây.

Hai vợ chồng không nói với nhau lời nào. Ngay sau khi trở về, Giang vội vã cất ngay bình thạch thảo tím biếc. Những đóa hoa lâu ngày đã tàn, héo rũ bị quăng vào sọt rác. Ngay trong chiều ấy, anh mua một bó mới cắm vào. Tôi giật mình hình dung mình cũng như những đóa hoa thạch thảo tàn phai. Cùng cơ quan tôi có hai chị, một người bị chồng bỏ vì không sinh được con, một người bỏ chồng cũng vì chồng không sinh được con. Sự sinh đẻ bất trắc vì thế càng khiến tôi trầm uất. Giang ôm tôi thật chặt trong lòng, bảo: “Không sao đâu em, rồi mình sẽ có những đứa con khác”. “Anh không bỏ em chứ?”. “Ngốc, sao anh bỏ em được. Anh thương em, yêu em hơn cả anh thì sao mà bỏ được”. Mắt anh không giấu được dòng nước chực trào ra, ầng ậc ướt. Tôi thiếp đi trong mỏi mệt vẫn cảm giác vòng tay ấm của anh giúp mình bớt lạnh. Nửa đêm tỉnh dậy, chợt hốt hoảng không thấy anh bên cạnh. Anh không bật đèn, ngồi lặng im đốt thuốc bên ô cửa sổ. Ánh đèn đường đổ đầy trên mái tóc chớm có những sợi bạc. Thi thoảng điếu thuốc đưa lên môi như để giữ hơi cho khỏi tàn. Anh không nhận ra sự có mặt của tôi.

Sau một tuần im lặng, tôi lấp nỗi đau bằng sự cắn cảu, gắt gỏng. Chồng thì phải chịu nhưng ô sin thì không chịu. Con ô sin vốn là cháu chắt xa xa trước khi ôm đồ bước ra khỏi nhà còn hất mặt thách thức: “Cháu nói thật với cô, cháu không làm nơi này thì làm nơi khác. Còn cô, cô mà không đổi tính đổi nết đi thì chồng cô cũng đi mất chứ đừng nói gì tới chuyện mất hai đứa con cùng một lúc”. Câu nói của nó điểm trúng huyệt, khiến tôi bủn rủn chân tay vì giận. Tôi hết cắn cảu, gắt gỏng, trở lại những ngày thườn thượt thở dài và thẫn thờ, lặng im như hến.

Nguồn : Internet
Tác giả : Võ Thu Hương
Kiểu tập tin : MP3
Độ lớn tập tin : 4.6MB


DOWNLOAD

comments

[Audio Book] Ngộ đạo đất trời - Tràm Cà Mau | Đọc: Tám Hà (PDF+MP3)



Ông Tư bị ung thư và biết chắc không thể sống lâu hơn sáu tháng. Ông bình tỉnh chờ cái chết, và vui vẻ sống những ngày ngắn ngủi còn lại, mà không bi ai, không sợ hãi. Ông muốn sau khi chết, gia đình làm đám tang theo ý riêng của ông. Bà vợ nghe dặn dò cách thức làm đám tang kỳ dị, thì nói giọng buồn, với đôi mắt cầu khẩn

- Em nghe nói ngày xưa ở Huế, người đàn bà đầu tiên đi xe đạp, bị cả thành phố phỉ nhổ, xem như là Me Tây, như kẽ phá hoại phong hóa nơi đất thần kinh. Cho đến khi chiếc xe gắn máy hiệu "Velo solex" ra đời, người đàn bà đầu tiên xữ dụng, cũng bị xem như là thứ côn đồ, cao bồi du đảng, chẵng ai dám giao du thân mật. Đến như bà Thu, vốn là một công chúa, dù là con của vị phế đế, là người đàn bà có xe hơi, và lái xe hơi dầu tiên ở Huế, cũng bị thiên hạ nghi ngờ oan ức đến cái đức hạnh của bà, mà suốt đời không kiếm được một tấm chồng. Thế mà bây giờ, anh bảo em làm đám tang khác thiên hạ, không giống ai, thì chịu sao nỗi lời tiếu đàm của bà con, họ hàng!

Ông Tư cười, nhìn vợ và nói :
- Cái gì cũng phải có khởi đầu, có người làm trước, về sau thiên hạ thấy hay mà làm theo. Không ai khởi đầu cả, thì làm sao có tiền lệ để mà bắt chước? Thời trước nếu không có cô, bà nào dám tiên phong leo lên xe đạp, thì bây giờ đàn bà đi bộ cho rã cẳng ra. Ngày nay, còn có ai xì xầm khi thấy các cô, các bà đi xe đạp, xe gắn máy và lái xe hơi đâu?
- Sao anh bắt em phải làm cái việc khác đời, cho tội cho nghiệp em. Em đâu phải là hạng người thừa gan dạ, để có thể phớt lờ dư luận, khen chê của thế gian ?
Ông Tư trả lời với giọng rất bình tỉnh:
- Chỉ là ước mong nhỏ nhoi cuối cuộc đời của anh, mà em cũng không giúp anh được sao? Ai có nói gì, thì em cứ bảo đó là ý nguyện của anh trước khi chết. Mà có lẽ, mọi người đều biết anh muốn như vậy, em khỏi cần giải thích cho ai. Em không làm theo ý nguyện, anh chết không nhắm mắt, làm sao linh hồn siêu thoát? Như thế, em không sợ anh về quấy phá em mãi sao?

Nghe đến đây, thì bà Hoa tái mặt. Bà vốn sợ ma, sợ người chết, sợ bóng tối, sợ sự thiêng liêng. Bây giờ ông chồng còn sống, bà có thể lấn áp, bắt nạt ông được, chứ sau khi ông chết rồi, thì bà phải chịu thua, phải sợ ông. Ông Tư biết tính vợ, nên đem ma quỷ ra mà dọa trước, may ra sau khi ông chết, thì bà chịu theo lời ước nguyện của ông.

Nguồn : Internet
Tác giả : Tràm Cà Mau
Kiểu tập tin : PDF,MP3
Độ lớn tập tin : 15MB

DOWNLOAD

Audio CD: http://www.mediafire.com/?x4nad2us2nnzd
Book (PDF): http://www.mediafire.com/?9kh6p29ekhe9702

comments

[Audio Book] Vòng Tay Yêu Tinh - Hoàng Hải Thủy | Đọc: Vân Ngọc



Ðồng hồ đánh chuông 8 tiếng khi tôi bước ra khỏi cửa Hội Quán Thám Hiểm và đứng bên hè phố nhìn xuống đại lộ. Bây giờ là buổi tối, người thành phố bắt đầu bước chân vào những cuộc đi ăn chơi ban đêm. Trong lúc đứng đó một mình, tôi bỗng cảm thấy rất rõ, rất mạnh, cái cảm giác bị người lạ rình mò, theo dõi. Tôi có cái cảm giác khó chịu đó từ hai tuần nay. Cảm giác làm tôi khó chịu và khó hiểu. Một cái gì đó làm cho tôi thấy lành lạnh, tê tê, nhột nhạt ở phía bên thân mình mà tôi nghi, tôi biết là đang có người rình mò, như làn da tôi cảm thấy mắt kẻ đó nhìn tới. Cảm giác của tôi là một cảm giác bén nhậy và kỳ lạ. Những con người cổ xưa sống trong những rừng sâu không có gì tranh đấu ngoài sức mạnh tay chân, đã có cái cảm giác như tôi mỗi khi có sự nguy hiểm đe doạ, rình rập. Hiện giờ, một vài giống dân vẫn còn sống đời thô lỗ trong những rừng sâu cũng còn cái cảm giác đó, trừ những kẻ đã giao thiệp với loài người văn minh hơn đến từ miền đồng bằng và đã làm quen với chất rượu mạnh của người miền xuôi.

Có điều làm tôi bối rối là tôi chưa tìm ra được kẻ nào đang theo rình mò tôi. Hình như tôi bị rình mò cả từ bốn mặt. Tôi nhìn từ đầu phố đến cuối phố. Có ba chiếc xe tắc-xi đậu ở đầu phố, nhưng trong cả ba xe đều không có người ngồi và ba bác tài xế đang nói chuyện với nhau, đứng xúm cả một chỗ. Tôi không thấy bóng dáng một kẻ khả nghi nào lảng vảng đâu đó quanh tôi. Những người đi lên đi xuống đều có vẻ vội vã. Tôi nhìn kỷ hàng cửa sổ, trên dẫy nhà bên kia đường. Tôi vẫn không thấy có bằng cớ gì cho tôi nghi ngờ kẻ, hoặc bọn lạ theo rình mò tôi đang nấp sau một ô cửa sổ nào bên đó.

Vậy mà vẫn có những đôi mắt đang nhìn tôi lúc này, nhìn kỹ tôi không rời. Tôi biết chắc như thế.
Tôi bắt gặp cái cảm giác bị rình mò như thế này ở nhiều nơi trong vòng hai tuần lễ vừa qua. Tôi cảm thấy có kẻ rình mò tôi nhiều lần khi tôi đi vào Bảo Tàng Viện - đây là lần thứ nhất tôi có cảm giác bị người rình mò, theo rõi - nơi tôi tới để nhìn lại lần cuối bộ đồ trà bằng bích ngọc của nhà tỷ phú Vương Sâm triển lãm lần đầu mà cũng là lần cuối ở đó. Vì chính tôi là người đã đem bộ đồ trà bích ngọc quý giá ấy từ rừng núi Thượng Lào về đây để làm giàu thêm cho kho tàng châu báu đã nổi tiếng thế giới của tỷ phú Vương Sâm. Sau đó, cảm giác bị người rình mò lại đến với tôi nhiều nơi như ở trong rạp hát, trong hàng ăn, trong công viên, trên du thuyền, trong sòng bạc, nơi tôi chính mắt trông thấy số tiền bán bộ bảo ngọc tiêu tan đi nhanh như gió, nơi tôi nhận chân một sự thật là dù kiêu hãnh, dù tôi có thể làm được rất nhiều việc, tôi vẫn không biết đánh bạc và tôi không có may mắn ở bên bàn bạ.

Nguồn : Internet
Tác giả : Hoàng Hải Thủy
Kiểu tập tin : MP3
Độ lớn tập tin : 120MB

DOWNLOAD
Pass Unlock: thuvienso.info

comments

[Audio Book] Giấc Mơ Đôi Chân Thiên Thần - Trần Trà My | Đọc: Phương Uyên



Không thể nói tròn chữ và đôi chân bị liệt, đã từng có lúc muốn tự tử vì tuyệt vọng, ít ai có thể nghĩ rằng cô gái ấy còn viết được tiểu thuyết. Mất 6 năm, Trà My mới hoàn thành "Giấc mơ đôi chân thiên thần"

Có lẽ bất cứ ai khi có dịp tiếp xúc với Trà My cũng đều rất bất ngờ về nghị lực sống của cô bạn. Thượng đế đã cướp đi giọng nói và đôi chân của Trà My nhưng có lẽ ông ấy đã không thể nào cướp mất nụ cười và nghị lực sống phi thường của cô ấy. Trà My hay cười, bạn ấy thích đọc sách và cả viết sách nữa. Cô bạn ấy đã bằng chính tài năng của mình, vượt qua sự an bài của số phận để hoàn thành một trong những ước mơ của mình, xuất bản thành công cuốn sách "Giấc mơ đôi chân thiên thần". "Tôi khuyết tật chứ không tàn tật" Thật ra thì trong chính bản thân mỗi người đều bị khuyết tật cả, có người thì bị khuyết tật ở các lãnh vực trong cuộc sống như: họ có thể cực giỏi trong việc học tập nhưng thể thao và tham gia các hoạt động xã hội thì quả là một vấn đề lớn đối với họ, có người thì bị khuyết tật về một nhân cách nào đó trong con người, hoặc có người không may mắn khi bị khuyết tật ở tay, ở chân, ở mắt...Nhưng điều quan trọng nhất đừng bao giờ bị "khuyết tật" vào niềm tin, vào con người, bởi lẽ nếu bạn đánh mất đi điều quan trọng ấy, bạn đã trở thành một kẻ tàn tật mất rồi. Trà My cũng vậy, mặc dù bạn ấy không thể nói tròn vành rõ chữ, đôi chân cũng không thể di chuyển bình thường như những người bạn khác nhưng bạn ấy có niềm tin, có nghị lực, có ước mơ và tự tin để thực hiện ước mơ đó....Tất cả những điều đó đã làm cho cô bạn không bao giờ trở thành một người tàn tật trong chính cuộc sống của mình. Khi được hỏi về lý do tại sao đôi chân của Trà My lại trở nên như thế, cô bạn có vẻ buồn, rồi cặm cụi viết trong sổ tay: "Bạn có thể hỏi về vấn đề khác được không?". Có lẽ đó là một nỗi đau mà My không bao giờ muốn nhắc tới nữa. Trà My tâm sự rằng: "Từ nhỏ, do yếu tố về sức khỏe, My đã không được đến trường như những người bạn khác, việc học và biết chữ là do 3 người em trong nhà đã dạy cho My. Rồi dần dần My bắt đầu đọc sách, My thích đọc sách lắm, cuốn sách My yêu mến nhất chính là cuốn "Mãi mãi tuổi hai mươi", My đã đọc đi đọc lại cuốn ấy 2 lần rồi đấy." Từ những cuốn sách, những câu chuyện mà My được nghe kể, cộng thêm trí tưởng tưởng phong phú của mình, My bắt đầu viết truyện ngắn, tiểu thuyết và cuốn sách "Giấc mơ đôi chân thiên thần" chính là "đứa con tinh thần" mà My đã "thai ngén" suốt 6 năm trời. Trà My mỉm cười kể lại: "6 năm trời không phải là một khoảng thời gian ngắn, My đã phải bỏ rất nhiều tâm huyết cho cuốn sách này, có nhiều khi My muốn bỏ cuộc nhưng khi hình dung sẽ có một ai đó đang chờ đón những thành công của My thì My cảm thấy mình phải cố gắng nhiều hơn nữa."

Cuốn sổ và cây viết là hai người bạn thân thiết của My giúp My trò chuyện với bạn bè. Khó khăn lắm mới viết xong một cuốn sách và sau đó là càng khó khăn hơn nữa khi việc xuất bản cuốn sách không phải là một điều dễ dàng. Tiếp tục 1 năm sau đó, My cùng những người bạn thân của mình đã gọi điện thoại đến nhiều nhà xuất bản, mong sao cuốn sách ấp ủ giấc mơ của My sẽ chạm tới tay những người bạn khác. Và thật may mắn và hạnh phúc, khi ước mơ nhỏ nhoi ấy đã trở thành hiện thực. "Cuộc sống như một khuôn nhạc". Trà My đã từng muốn tự tử, đã từng mất niềm tin vào cuộc sống của mình. Những lúc yếu lòng như thế, cô bạn bắt đầu nghĩ đến gia đình, đến bố mẹ, ba người em và những người bạn đã luôn ủng hộ, yêu mến My. My ví cuộc sống của mình như một khuôn nhạc với những nốt nhạc lúc trầm, lúc bổng, lúc du dương, lúc réo rắt...và điều quý giá nhất hiện giờ mà My có được chính là sự tự tin. Nó đã giúp cho My vượt qua những nốt nhạc trầm lắng để với đến những nốt nhạc du dương, hạnh phúc. Trà My quê ở Quảng Trị và hiện giờ cô bạn đang ở Sài Gòn để tham gia hành trình đồng hành với "Giấc mơ đôi chân thiên thần". My bật mí rằng mình rất thích sự sôi động của thành phố Hồ Chí Minh và thích nhất là những món ăn đậm chất miền Nam như: bánh xéo, bò bía, chè...và được sống, làm việc tại Sài Gòn chính là một trong những ước mơ của cô bạn này đấy!

Sắp tới, mong ước của My chính là có một ai đó có thể chữa khỏi giọng nói của mình. My hiện giờ vẫn có thể nói được, nhưng giọng vẫn còn ú ớ, chữ rõ, chữ không....Có một người bạn nói rằng giọng nói của My có thể chữa khỏi, và My tin rằng phép màu sẽ xuất hiện nếu My biết cố gắng và có niềm tin vào cuộc sống này. Không những thế, cô bạn còn ấp ủ ước mơ sẽ xuất bản một cuốn sách dành riêng cho những bạn bị khuyết tật nữa đó. Chúng ta hãy cùng cầu chúc cho những giấc mơ của cô bạn sẽ trở thành hiện thực, các bạn nhé!

Nguồn : Internet
Tác giả : Trần Trà My
Kiểu tập tin : MP3
Độ lớn tập tin : 286MB

DOWNLOAD
Pass: thuvienso.info

comments

[Audio Book] Rượu Người - Võ Xuân Phương | Đọc: Bích Thủy



Phiên chợ Cây Da trùng ngày chủ nhật, tôi đi sớm, nơi để bàn sửa khóa là hè nhà cô học trò cũ, tôi chủ nhiệm năm lớp 10 và 11. Những năm tháng khó khăn, mỗi người phải tự cứu mình, vợ chồng tôi là giáo viên, ở tập thể trường, nuôi heo bằng sự tận dụng các thực phẩm thừa, trường xin được đám đất thổ phía sau để trồng rau, gia đình tôi cũng được phân mấy mươi mét vuông, trồng rau muống và rau lang, việc nuôi heo có phần đỡ hơn,

Thường những ngày chủ nhật, không lao động, hay các buổi rảnh, tôi và anh Đức cũng giáo viên của trường, rủ vài người bạn, làm xị rượu với dĩa dưa chua, nói với nhau đủ chuyện, trên trời, dưới đất, thời sự đông tây. Lúc đó ít có nhà có ti-vi, tôi nhớ trong xóm có cái ti-vi trắng đen, thường mỗi đêm khu tập thể rủ nhau đến xem, đứng ngoài cửa sổ nhìn vào, nhất là những khi có phim hay, chủ nhà hào phóng mở cửa lớn, người ngồi, đứng lớp trong lớp ngoài.

Để có củi chụm, tháng hai lần rủ nhau vào Long Mỹ chặt củi, nhiều lần ngang qua Phú Tài, ghé vào nhà các anh dạy trong đó cùng nhau lai rai tới chiều, sau đó mỗi anh cho một ít củi, hai đứa chia nhau chở về. Cuộc sống bấy giờ là những góp nhặt, như sự góp nhặt của những buổi ngồi sửa khóa.

- Chú ơi làm dùm tôi hai chìa.
- Tí nữa ra lấy.
- Chú ơi, sửa cho tôi ổ khóa này, và làm cho hai chìa.
- Ồ, đây là ổ khóa Mỹ, sét quá!
- Hôm qua mua của mấy đứa đào sắt vụn.
- Sáng mốt đến lấy.
- Chú ơi, cho tôi lấy ổ khóa khi nãy.
- Ba đồng.
- Thấy chú quen quen.
- Tạng tôi giống nhiều người.
- Ôi, thầy Hoàng! Em là Vân, học lớp 11A2 thầy hướng dẫn.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn, cô gái khoảng 23, khá xinh, hơi nhớ nhớ.
- Cô học ở . . .
- Em học ở Đào Duy Từ, năm 74, thầy làm giáo sư hướng dẫn.
- À, Vân. Em phụ trách văn nghệ lớp?
- Thầy còn dạy không?
-Thầy dạy ở trường Phước Vân, nay chủ nhật đi sửa khóa, làm thêm để cải thiện đấy mà!
- Bây giờ cô làm gì?
- Em cũng đi dạy, em dạy cấp I.

Nguồn : Internet
Tác giả : Võ Xuân Phương
Kiểu tập tin : MP3
Độ lớn tập tin : 4.5MB

DOWNLOAD
Link phụ: http://www.mediafire.com/?wk4mtqd68q94t4i

comments

[Audio Book] Chuồn Chuồn Đạp Nước - Nguyễn Ngọc Tư | Đọc: Xuân Khoa



Ba mươi giây bắt đầu. Cha nói, b là trúng phóc. Nhỏ con hỏi vặn vẹo, chắc hôn nghen. Cha hơi tự ái, chắc chắn trăm phần trăm. Cha biết đoạn trò chuyện này sẽ được phát trên truyền hình toàn quốc, nếu không dằn mặt nó thêm vài câu nữa. Nhỏ con trên trường quay ngần ngừ, nó nhờ thêm một quyền trợ giúp, lần này họ lọc lại chỉ còn hai phương án, nhỏ con hú vía, b và d bị xóa trắng. Nhỏ con chọn a, nó lý luận với ông dẫn chương trình, chắc lúc đói chuồn chuồn không còn sức để đi đạp nước đâu. Nhờ kiểu suy luận cùn đó mà những câu hỏi sau nữa nó tự tin để vượt qua, cầm tấm sec mười lăm triệu mừng quýnh vẫy tay chào khán giả.
Đó là một ngày tháng chín gió giành ngọn dữ dội. Nam chưa đi mà chướng đã tới thổi cheo heo. Hai cha con rời trường quay, ở bãi đậu xe, nhỏ con nói, phải con nghe lời cha là tiêu tùng rồi. Cha ậm ừ chống chế, lúc đó quýnh quá mà. Trên đường về nhà gặp lúc triều cường, cha phải chạy vòng qua ngã khác để tránh con đường bị ngập nước, nhưng ở vòng xuyến cha lại quẹo phải, nên lạc đi xa. Nhỏ con muốn mau về nhà để mừng tưng bừng với mẹ nên kêu lên, cha đi đường này chi cho xa vậy? Cha thắng nhủi đầu xe, dục dặc, lâu nay chạy lộn đường hoài, bộ không biết sao mà còn hỏi tới hỏi lui?

Nhỏ con chưng hửng không hiểu vì sao cha quạu bất tử. Nhưng nó đang ngây ngất với món tiền thưởng nên không để bụng buồn lâu. Cha nghe nhỏ con im re đằng sau, cũng cụt hứng, lặng lẽ chạy miết. Hồi lâu nghe nhỏ con lại khều khều bên hông, cha mới hay mình đã chạy qua khỏi nhà. Tẻn tò quay lại, nhìn hai mẹ con họ nhảy cà tưng dưới cánh cổng chấp chới những bông huỳnh anh, cha hoàn hồn, nếu chẳng may chiếc xe bị ngập bugi tắt máy giữa chừng, không biết mình có xô ngang bỏ lại bên đường sau khi đá vô chiếc xe mấy cái.

Nguồn : Internet
Tác giả : Nguyễn Ngọc Tư
Kiểu tập tin : MP3
Độ lớn tập tin : 4.7MB


DOWNLOAD

comments
 
Trang chủ · Giới thiệu · Liên kết · Quảng cáo · Điều khoản sử dụng · Sitemap · Liên hệ
2011 © Khosachnoi.Net - Nội dung được chia sẻ bới cộng đồng yêu Sách Nói, Audio Book.
Tắt Quảng Cáo [X]